Sunday, April 14, 2019

GIÓ TRƯỜNG GIANG



















Thắp ngọn đèn khuya màu nắng hạ
Ru đời, ta nhớ gió trường giang
Sông xa bát ngát mưa tầm tã
Ai rắc tro than trắng núi ngàn.
*
Thắp một vầng trăng, vầng trăng khuyết
Ru đời, ta biết rót về đâu
Đánh một đường bay, con chim lạc
Biết rót về đâu, chén dãi dầu.
*
Đất chở ngày lên, mây phiêu hốt
Viễn xứ, mang theo chút cội nguồn
Những đời tre trúc rồi mai một
Thì nhớ tan về chốn cố hương.
*
Một nhánh sông xanh, một lầu cát
Lô nhô sóng bạc vỗ ngang đầu
Vớt lên tận đáy đời khinh bạc
Một màu rêu nhạt, một niềm đau.

Lý Thừa Nghiệp




Thursday, March 28, 2019

BÀI CA TÂY TẠNG


Em có nghe bài ca Tây Tạng
Đất rưng rưng, bông tuyết rụng mù lòa
Khi chuông mõ trầm trầm ai oán
Đất thần linh rờn rợn bóng tinh ma.
*
Em có nghe bài ca Tây-Tạng
Gió núi lùa quạnh quẽ những đền thiêng
Khi lệ chảy vào mênh mông quên lãng
Nghe điêu tàn bưng lấy vết thương riêng.
*
Núi buồn bã, núi mù sương oan nghiệt
Những con người lầm lủi lưu vong
Trời đất cũ bỗng dưng biền biệt
Con ngựa già tắt thở lúc qua sông.
*
Mời em nghe bài ca Tây-Tạng
Lửa bùng lên chấn động tận tam thiên
Người về chưa, đồi xưa trăng chưa sáng
Tâm linh hề! sừng sững đến vô biên.
*
Khi thế giới bỗng ngậm ngùi Tây-Tạng
Em vẫn ngồi thắp nến với đêm sâu
Tăm tối vây quanh chập chùng mê sãng
Em vẫn ngồi và hát với trăng sao.

Lý Thừa Nghiệp




Friday, March 22, 2019

CĂN NHÀ



















Khi ra đi
Cần chi cài then đóng cửa
Căn nhà tứ đại giai không.
*
Khi đến đây
Thì cứ vào nương tựa
Đời này hay những đời sau
Nhớ thắp lên chút lửa
Tặng cho mùa đông
Hay tặng những nhánh bông
Khi mùa xuân về trước ngõ.
*
Khi ra đi hay khi trở lại
Thì căn nhà vẫn còn nguyên đấy
Chẳng hề mất mát hư hao
Vẫn ngọt ngào thềm đất phù sa
Ngọt ngào hương lúa xạ
Căn nhà vẫn đong đầy gấm vóc
Đong đầy nắng mưa.
*
Hãy bước vào đi em
Thong dong tự tại
Ngồi xuống đây em
An nhiên vô ngại
Tụng một thời Kinh hay quán chiếu tham thiền
Thì cứ tùy duyên
Vào ra thong thả
Đến hay đi, căn nhà này vẫn thế
Cứ quay vòng xuân hạ thu đông
Sao gọi là sinh, sao gọi là tử
Khi tâm người rỗng lặng trống không.

Lý Thừa Nghiệp



Friday, March 15, 2019

ĐẤT THẢN NHIÊN

















Đất thản nhiên và núi thản nhiên
Tâm người trải bạc tận tam thiên
Hoa khai từ thuở ngàn thu trước
Hạt thóc xanh nguyên mộng thánh hiền.
*
Vô lượng thọ hề! vô lượng tâm
Một màu trăng sáng cả sơn lâm
Hoàng oanh về đậu cành thiên trúc
Nhả xuống ngàn dâu khúc nhạc trầm.
*
Có phải mùa xuân nên mưa hoa
Đồi nương vang mãi tiếng Di Đà
Rừng xanh như thể từ muôn kiếp
Chày kình từng nhịp, tát bà ha.
*
Bạn lữ ta hề! mây thanh lương
Trời trong êm ả lạ thường
Những con mắt ngó chừng như hỏi
Những đường son đỏ, những đường hương.
*
Những tầng mây trắng, những bàn tay
Ba ngàn thế giới ở ngang mày
Chia nhau thọ mạng ngàn lao nhọc
Vạn pháp mờ theo én nhạn bay.
*
Từng chiếc bè lau trôi mênh mang
Trường giang lất phất mộng kê vàng
Sông xanh ngăn ngắt như châu ngọc
Hốt ánh trăng tràn vô lượng quang.

Lý Thừa Nghiệp




Tuesday, March 12, 2019

QUÁ GIANG





















Những trái bơ không còn xanh nữa
Cây thông già bỗng trút lá, chung thân
Con mắt thiên văn con mắt lửa
Đốt người hóa thạch tự ngàn năm.
*
Những chùm nho chín đầy tay áo
Người mang đi không hẹn lúc quay về
Biển đã chết và im lìm giông bão
Ta ngồi đây mơ mãi cuộc chia ly.
*
Thì cứ vẽ từng đường hương sắc
Của bốn mùa lũ lượt sang trang
Của ánh mắt hoang vu mù bạc
Xin quá giang một chuyến phai tàn.
*
Ta đã thấy những mùa lúa chín
Chẳng một ai gồng gánh mang về
Bầy cá chết trên dòng sông rộng
Và mỗi ngày chết một bình minh.

Lý Thừa Nghiệp



Saturday, March 9, 2019

DƯƠNG CẦM





















Nghe rơi từng tiếng dương cầm
Tiếng vang thảng thốt, tiếng ngầm xót xa
Âm thầm theo tiếng mưa qua
Chuyến xe độc mã bụi pha đầm đìa
Trôi đi từ buổi chia lìa
Con trăng đã khuyết nẻo về mù sương.
*
Này tâm cảnh này đồi nương
Ngàn thu lá rụng về phương trời nào
Có rơi về cõi chiêm bao
Tôi gieo một niệm rơi vào biển xưa
Mơ màng từng tiếng sóng đưa
Bốn phương dấy động cơn mưa dương cầm.

Lý Thừa Nghiệp




Friday, March 1, 2019


PHIÊU BỒNG THÁNG GIÊNG



















Một đồng lúa một dòng sông
Thơ tôi tháng chạp phiêu bồng tháng giêng
Ai ngồi kẻ một hàng nghiêng
Phổ thơ thành nhạc bên hiên gió lùa
Mùa xuân hay tiếng chuông chùa
Đã vang từ thuở giao mùa tịch liêu.
*
Lên đồi đón tết nguyên tiêu
Thấy muôn năm vẫn mỹ miều sắc hương
Thân tâm xanh một con đường
Và tôi bái khắp mười phương Phật trời
Từng đàn én liệng thảnh thơi
Lung linh hoa nở sư ngồi khai Kinh.

Lý Thừa Nghiệp




Saturday, February 23, 2019






Ở CUỐI HÀNG




Có chút khùng điên ở cuối hàng
Khi đời treo ngược tiếng ho khan
Thì cứ lên bờ xanh với lá
Giun dế reo vang với suối ngàn.
*
Buông tay lũ kiến trôi về biển
Có giọt lệ nào sẽ tiễn đưa
Có ta về giữa trời mưa lớn
Gió trút miên man đến bạc đầu.
*
Hạt cơm hạt lệ sẽ cùng rơi
Thì cứ về chơi với mưa trời
Trùng trùng trong chốn ngàn thu đó
Chữ nghĩa bay vèo vạt áo tơi.
*
Sầu lên nghi ngút, thất đại chìm
Ngựa về mỏi vó gió cuồng điên
Trang kinh hạt thóc còn nguyên vẹn
Nhỏ giọt lệ vào trăng sẽ lên. 

Lý Thừa Nghiệp





Saturday, January 26, 2019

NẰM NGHE THÁNG CHẠP





















Vẽ một đường mây hề, nghi ngút
Ngọn chướng xưa về gọi gió lên
Bàn tay sẽ nhuộm màu sương cát
Chạm cả đời sau giữa thác gềnh.
*
Hớp ngụm nước sông chờ gió lớn
Thả chiếc bè đi chẳng nghỉ suy
Tấc lòng sẽ bạc, đời sẽ trống
Thì cứ bay đi những cánh diều.
*
Ta có muôn năm chờ phía trước
Một bờ đất dạt, một bờ rong
Nương dâu ai thắp vầng trăng ngược
Một chén mù sương, một cõi lòng.
*
Tháng chạp nằm nghe mưa cố xứ
Một nhánh mai thôi đủ ngậm ngùi
Vo ve loài muổi đêm như mực
Tháng chạp nằm nghe con nước trôi.

Lý Thừa Nghiệp




Thursday, January 24, 2019

TẠC TƯỢNG (1)



















Ai tạc tượng vẽ mưa tầm tã
Nắng hồn nhiên, son đỏ dậy thì
Con sông dài bát ngát sương bay
Reo với cỏ, những bờ xanh xao xuyến.
*
Ngồi xuống đây nghe từng cơn gió biển
Xôn xao hoài rào rạt cả chân mây
Tóc sẽ bay và lòng sẽ mê say
Trời đất cứ xanh tràn mắt biếc.
*
Tặng em đó những cỏ hoa bồ tát
Trang Kinh nào ăm ắp cả hư không
Chuông khua vang, rưng rức bụi hồng
Ai sinh diệt và ai còn phiêu bạt.
*
Cứ tha thiết, bàng hoàng hay ngơ ngác
Hoa cứ tàn và nở miên man
Lệ cứ tràn và chảy lang thang
Cơn mê hoặc cứ nồng nàn hạnh phúc.

Lý Thừa Nghiệp




Friday, January 11, 2019

TREO DƯỚI MỖI SỢI TÓC



















Treo dưới mỗi sợi tóc một hành tinh
đong đưa nhịp võng
người bước qua dốc địa cầu
mang trăm sắc cầu vòng trong con mắt mùa hạ
và trên mỗi nấc thang long đinh
lũ ấu trùng vẫn không ngừng rên than.
*
Mỗi hạt mưa vẫn chứa đầy mầu nhiệm
trang sách chứa đầy thóc lúa
những bữa ăn
cơm gạo nổ rền trăm cỗ máy.
*
Em cứ bước lên chuyến tàu nào đó
chạy vòng quanh núi đồi
lắng nghe tiếng rạn vỡ hầm sâu nham thạch
màu lửa đỏ
chờ đợi lúc tuôn trào.
*
Vẫn có tiếng thở dài trong mỗi căn nhà
tiếng nô đùa trẻ thơ
và mỗi tinh sương trên luống đất vàng rơm rạ
những bụi cải trổ bông
thơ vẫn nảy mầm.

Lý Thừa Nghiệp