Monday, September 21, 2020

BẠCH HẠC



Bạch hạc ẩn tàng làn sương mỏng

Dạo bước rừng sâu sư tử hống

Tịch mịch hề! mây hay mộng

Gió rót thơ tràn suốt thiên niên.

*

Người về xiêm áo cũng u huyền

Bát phong lất phất cơn mưa thiền

Đại thừa ai thuyết rền thiên cổ

Vạn pháp hề! xanh chân đế.

*

Bỗng dưng cây lá bừng hương sắc

Con mắt xốn xang lòng huyễn hoặc

Cớ chi thất lạc hồn với phách

Thánh phàm bất giác nhớ quàng xiêng.

*

Bạch hạc bay về cơn mưa nghiêng

Rơi trắng thềm xưa sương hay khói

Bạch hạc chiều nay đôi cánh mõi

Bỗng thấy hoang vu cả đất trời.

*

Bạch hạc về đây hề! cố xứ

Trăng ngàn mờ nhạt giữa rừng cây

Trần gian như thể từ vô thỉ

Bồng bềnh rồng rắn một màu mây.


Lý Thừa Nghiệp







 

BÁT NHANG VU LAN





 

CHUYẾN XE ĐỘC MÃ












Con đường vàng nắng mùa xuân

Chuyến xe độc mã bâng khuâng những gì

Người đi ừ nhỉ! người đi

Mộng còn xanh ngắt biên thùy liên hoa

Bạn về tận xứ di đà

Có nghe thổn thức chốn tha phương này.

*

Đơn sơ một cỗ quan tài

Con đường trước mặt bỗng dài lê thê

Những hàng cây những lênh đênh

Bụi rơi lướt thướt những tên tuổi người

Chuyến xe độc mã bồi hồi

Đưa người bạn lữ qua bờ bên kia.

Lý Thừa Nghiệp



Monday, July 20, 2020

LÀU LÀU THIÊN ĐỊA



















Làu làu thiên địa hề! kinh kệ
Gõ xuống trần gian tựa tiếng đàn
Ngàn thu lá rụng hề! chân đế
Gió bụi mù sương bóng dã tràng.
*
Chầm chậm nghe rừng thổi lá rơi
Người đi từng bước cũng qua đời
Từng cơn phiêu hốt từng mê hoặc
Lau sậy đong đưa cá đớp mồi.
*
Hoa trôi và người cũng trôi
Gió cuốn nên thơ rớt trên đồi
Mây vẫn bồng bềnh mưa róc rách
Phóng một đường bay đến mịt mờ.
*
Đất mở cửa lòng từ sinh vô lượng
Những bờ sông bông huệ nở thênh thang
Hương sẽ ngát tận cõi trời vô thượng
Đất đá đề tên Đại Niết Bàn.

Lý Thừa Nghiệp




LÁC ĐÁC XUÂN THU




Wednesday, July 1, 2020

CỨ ĐỂ LÒNG THANH THẢN






















Quảy gánh lên vai lòng phiêu hốt
Đường sen kia xanh đã ngút ngàn
Em ở lại cứ tạc vòng giếng ngọc
Rót hương vào từng vạt nắng vàng thơm.
*
Cứ bỏ đó, cứ để lòng thanh thản
Mưa chiều nay lất phất gió muôn chiều
Cười với lá mùa xuân hay mùa hạ
Phía cuối đời sẽ vỡ lẽ tình yêu.
*
Pha chút lệ sẽ nồng nàn hương muối
Những mùa xuân ẩn náu ở tay người
Sẽ ngây ngất mở toan vòm ngực mới
Vị ngọt bùi mây nước chín từng rơi.
*
Quảy gánh lên vai hề! ly biệt
Sân bay sương tỏa mờ cố hương
Người cũ ngàn năm đâu ai biết
Dốc núi sương pha, máu cạn nguồn.

Lý Thừa Nghiệp



GIÓ TRƯỜNG GIANG




CHIA ĐỀU NÀY NHÉ MÙ SƯƠNG




















Vòng vèo từng sợi mây trời
Vẽ chi đậm nhạt ngôn lời đong đưa
Em ngồi vẫy tóc nắng mưa
Sầu hai giếng mắt dây dưa những gì
Hay là mộng mị li ti
Bồng bềnh biển gió trôi về ngàn phương.
*
Chia đều này nhé mù sương
Trùng trùng bụi nắng vẽ đường về đâu
Tâm người dựng mấy biển dâu
Tiếng rưng rức tiếng mưa ngâu mịt mờ
Hốt nhiên thấy rất tình cờ
Máu tim sẽ cạn một giờ quanh đây.
*
Chia đều này núi này mây
Trang thơ đầy gió chia ngày mong manh
Ngồi đây mình lại dỗ dành
Chia nhau sợi khói tan nhanh hiên nhà
Góc tình tim bấc xót xa
Tấm thân ngũ uẩn trôi là đà trôi.


Lý Thừa Nghiệp



CHÂN DUNG



Chân dung Lý Thừa Nghiệp
do họa sĩ Lương Trường Thọ (California) vẽ, 1918.

CHÉN MẶT TRỜI




Wednesday, June 17, 2020

MỘT BUỔI VUI CHÂN SÁO




Viễn ly viễn ly chiều nắngtắt
Rừng cây long thọ đã mù sương
Lung linh ảo hóa hề!chân tánh
Bủa khắp nhơn gian tấm lụa hồng.
*
Dựa núi nhìn quanh hề! ba cõi
Sáu nẻo thong dong một ngã về
Và ta một buổi vui chân sáo
Ném áo qua song chẳng nghĩ suy.
*
Mưa tan biển hiện trăng mười sáu
Áo lụa mông mênh bóng niết bàn
Nhìn ra rừng lá xanh tam bảo
Lúa chín thơm lên khói tỏa tràn.
*
Viễn ly viễn ly ngày sắp hết
Ngồi giữa đồi nương thắp lửa trời
Thì ra vạn pháp đương sinh diệt
Ta đợi em về thắp nến chơi.

Thừa Nghiệp



MỘT DÒNG TRÔI NGÂY NGẤT




















Thơm chút nắng son hồng buổi sáng
Gió hiu hiu, gió bỗng ghé môi vào
Hương ngan ngát đất trời kia lãng mạng
Lòng bỗng hiền óng ả nắng thanh tao.
*
Núi sẽ đứng ngàn năm reo với gió
Đợi em về mặc áo biển xanh
Chơi cút bắt cùng mây trời muôn thủa
Của chút tình chân đất tuổi thần tiên.
*
Nhìn xem từng lớp trôi thành đất
Con nước chiều chưa biết sẽ về đâu
Thì cứ thả một dòng trôi ngây ngất
Mai lên bờ mộng mị với chiêm bao.
*
Mưa hay bụi cũng một màu u nhã
Người với người chớp mắt chia tay
Đi hay ở cũng một trường vô ngã
Cây bút chì đương vẽ nắng cùng mây.

Lý Thừa Nghiệp




KHÚC PHƯỢNG HOÀNG







MƯA ĐÊM QUA