Wednesday, July 1, 2020

CỨ ĐỂ LÒNG THANH THẢN






















Quảy gánh lên vai lòng phiêu hốt
Đường sen kia xanh đã ngút ngàn
Em ở lại cứ tạc vòng giếng ngọc
Rót hương vào từng vạt nắng vàng thơm.
*
Cứ bỏ đó, cứ để lòng thanh thản
Mưa chiều nay lất phất gió muôn chiều
Cười với lá mùa xuân hay mùa hạ
Phía cuối đời sẽ vỡ lẽ tình yêu.
*
Pha chút lệ sẽ nồng nàn hương muối
Những mùa xuân ẩn náu ở tay người
Sẽ ngây ngất mở toan vòm ngực mới
Vị ngọt bùi mây nước chín từng rơi.
*
Quảy gánh lên vai hề! ly biệt
Sân bay sương tỏa mờ cố hương
Người cũ ngàn năm đâu ai biết
Dốc núi sương pha, máu cạn nguồn.

Lý Thừa Nghiệp



GIÓ TRƯỜNG GIANG




CHIA ĐỀU NÀY NHÉ MÙ SƯƠNG




















Vòng vèo từng sợi mây trời
Vẽ chi đậm nhạt ngôn lời đong đưa
Em ngồi vẫy tóc nắng mưa
Sầu hai giếng mắt dây dưa những gì
Hay là mộng mị li ti
Bồng bềnh biển gió trôi về ngàn phương.
*
Chia đều này nhé mù sương
Trùng trùng bụi nắng vẽ đường về đâu
Tâm người dựng mấy biển dâu
Tiếng rưng rức tiếng mưa ngâu mịt mờ
Hốt nhiên thấy rất tình cờ
Máu tim sẽ cạn một giờ quanh đây.
*
Chia đều này núi này mây
Trang thơ đầy gió chia ngày mong manh
Ngồi đây mình lại dỗ dành
Chia nhau sợi khói tan nhanh hiên nhà
Góc tình tim bấc xót xa
Tấm thân ngũ uẩn trôi là đà trôi.


Lý Thừa Nghiệp



CHÂN DUNG



Chân dung Lý Thừa Nghiệp
do họa sĩ Lương Trường Thọ (California) vẽ, 1918.

CHÉN MẶT TRỜI




Wednesday, June 17, 2020

MỘT BUỔI VUI CHÂN SÁO




Viễn ly viễn ly chiều nắngtắt
Rừng cây long thọ đã mù sương
Lung linh ảo hóa hề!chân tánh
Bủa khắp nhơn gian tấm lụa hồng.
*
Dựa núi nhìn quanh hề! ba cõi
Sáu nẻo thong dong một ngã về
Và ta một buổi vui chân sáo
Ném áo qua song chẳng nghĩ suy.
*
Mưa tan biển hiện trăng mười sáu
Áo lụa mông mênh bóng niết bàn
Nhìn ra rừng lá xanh tam bảo
Lúa chín thơm lên khói tỏa tràn.
*
Viễn ly viễn ly ngày sắp hết
Ngồi giữa đồi nương thắp lửa trời
Thì ra vạn pháp đương sinh diệt
Ta đợi em về thắp nến chơi.

Thừa Nghiệp



MỘT DÒNG TRÔI NGÂY NGẤT




















Thơm chút nắng son hồng buổi sáng
Gió hiu hiu, gió bỗng ghé môi vào
Hương ngan ngát đất trời kia lãng mạng
Lòng bỗng hiền óng ả nắng thanh tao.
*
Núi sẽ đứng ngàn năm reo với gió
Đợi em về mặc áo biển xanh
Chơi cút bắt cùng mây trời muôn thủa
Của chút tình chân đất tuổi thần tiên.
*
Nhìn xem từng lớp trôi thành đất
Con nước chiều chưa biết sẽ về đâu
Thì cứ thả một dòng trôi ngây ngất
Mai lên bờ mộng mị với chiêm bao.
*
Mưa hay bụi cũng một màu u nhã
Người với người chớp mắt chia tay
Đi hay ở cũng một trường vô ngã
Cây bút chì đương vẽ nắng cùng mây.

Lý Thừa Nghiệp




KHÚC PHƯỢNG HOÀNG







MƯA ĐÊM QUA











Tuesday, May 5, 2020

THƠ NHƯ BÔNG NẮNG


















Có gì lạ, bài thơ như bông nắng
Trái tim gieo bão, rất tình cờ
Kẻ chân tu bỗng dưng ngã mặn
Đứng giữa trời ngẫu hứng, làm thơ.
*
Tiếng chân ngựa gõ đều trên núi
Lòng ta ơi, phiêu bạt đến bao giờ
Trang thơ đó ngàn năm chưa dứt
Những cuộc tình, bụi ẩm, chuyện đời xưa.
*
Cứ thong thả giữa vô vàn lau lách
Nghe lũ chim vang dậy tự muôn trùng
Cứ thù tạc dưới vầng trăng thanh bạch
Nghĩa đất trời, nhàn nhạt hạt sương trong.
*
Có muộn màng chi hề! thiên lý
Cứ dạo chơi này vườn cải, vàng hoa
Này lụa mỏng và hương nồng mộng mị
Vẫy mực ca chia nắng với sơn hà.

TRĂNG SON

Chuốt chi gấm lụa cầu kỳ
Cho hương sắc chở dậy thì gió mưa
Đường mây lớp lớp đương lùa
Những cô thiếu nữ vào mùa trăng son
Con trăng đương khuyết hay tròn
Mà soi ngây ngất núi non sông hồ.

Lý Thừa Nghiệp




DÃ TRÀNG



















Trăng nghiêng xuống bãi cát vàng
Đêm nay nghe chuyện dã tràng tồn vong
Biển tràn bọt vỡ mênh mông
Này từng hạt máu phương đông trôi về
Cháy bùng lên ngọn u mê
Sát na hỏa táng ê chề khói bay.

Dã tràng về biển chiều nay
Đùn quanh chân núi cơn say bồng bềnh
Trông ra ngàn dặm gập ghềnh
Hằng sa hoa đốm nổi chìm lao xao
Bao nhiêu cặp mắt ngó nhau
Tan theo bọt nước cơn đau dã tràng.

Lý Thừa Nghiệp