Tuesday, April 7, 2020

NHƯ HOA ĐỐM


Người như sương sớm như hoa đốm
Vẽ vòng biến dị những sinh ly
Cùng tử ngồi xem cơn mưa sớm
Hốt giác hốt mê đến dị kỳ.
*
Mình về mở cửa phù sinh đó
Hớp chén mù sương chén tử sinh
Con trăng còn đó mùa son đỏ
Bụi cát nhìn nhau bỗng cựa mình.
*
Thì cứ rót từng đường xanh ngọc bích
Bởi tâm người nguyên vẹn tự muôn niên
Hồn nhiên sóng bủa duyên tan hợp
Rừng núi xanh lên nghĩa thượng thiền.
*
Lô nhô vạn pháp hề! vô ngã
Tiếng hống nghe vang cả núi rừng
Người vẫn cùng mây trôi vô hạn
Cớ gì cùng tử đứng bâng khuâng.

Lý Thừa Nghiệp



No comments:

Post a Comment