Những hàng cây bỗng dưng xanh mướt
Con sông nào về biển đêm qua
Mưa vẫn rót vào tầng không triền phược
Lòng ta ơi, mây khói trắng hiên nhà!.
Này gió cát có nghe đời phiêu bạt
Buổi lâm hành bóng tối lạnh co ro
Khi ngó lại chập chùng ghềnh thác
Núi xanh rì ai gõ nhịp buồn xo.
Thắp ngọn nến hỏi đêm dài mộng mị
Nghe biển lùa dào dạt cả mười phương
Ta vẫn đợi từng cơn hồng thủy
Sẽ đưa người về lại bến thiên lương.
Đêm rung rẩy giữa mạch nguồn tịnh độ
Hai tay nâng mười niệm lên trời
Đất mở cửa và bình minh hiển lộ
Ngọc ma ni chiếu diệu ở tâm người.
Lý Thừa Nghiệp
No comments:
Post a Comment