Saturday, March 27, 2021

THÁNG BA AN LẠC






 

DỖ DÀNH NHỚ THƯƠNG












Mưa tràn lệ ứa Sóc Trăng

Bóng tôi mờ nhạt giữa hàng me xanh

Những con chim đã xa cành

Đêm đêm gan ruột dỗ dành nhớ thương

Chuối nào là chuối ba hương

Mẹ tôi một bến mù sương quê nhà.

*

Gối đầu chín ngọn phù sa

Cây mai tứ quý vàng hao bốn mùa

Mùa nào nhãn chín hiên chùa

Hương thơm dậy cả trăm bờ Cữu long

Bể dâu đất cát chất chồng

Tấm lòng cố xứ trôi bồng bềnh trôi.

 

Lý Thừa Nghiệp



ĐỒNG BẰNG


 








Hỏi thăm lục tỉnh xa gần

Lên xe về với đồng bằng mùa xuân

Qua phà đợi một vầng trăng

Xem con nước chảy về căn cội nào

Bát cơm cố thổ ngọt ngào

Lòng tôi từng hạt mưa rào trắng bay.

*

Đường nào về tới chân mây

Thấy người cắt lúa chất đầy tháng giêng

Những con mắt biếc láng giềng

Thuở trai mới lớn tình duyên thiệt thà

Lòng người hay điểm tinh ba

Còn chan chứa nỗi thiết tha ban đầu.

 

Lý Thừa Nghiệp




Friday, January 29, 2021

NHỚ TẾT, CƯỜI KHAN MỘT ĐIỆU BUỒN




 

THÁNG CHẠP











 

Nắng đã vàng chưa sân tháng chạp

Ta ngồi đây và thở một hơi dài

Nghe đất bụi trở mình thức giấc

Trầu cau ơi, chếch choáng chén vôi nồng.

*

Môi tháng chạp đánh vòng đường son đỏ

Tuổi mười lăm như đám mây trời

Cứ lơ đãng hững hờ con mắt ngó

Những làn hương chưa kịp bốc hơi.

*

Đêm trừ tịch khoắc khuya màu cổ tích

Nghe muôn năm thở nhẹ ở hiên nhà

Và con đường gió dậy nắng hoàng hoa

Bầy én cũ đã về quanh năm mới.

*

Có ngấn lệ bên bờ lúa chín

Trái tim hiền là gạo mới tháng giêng

Nghe bụi rắc đầu đời trang giấy tím

Người xưa đâu, mưa lấp gió tang điền.

 

Lý Thừa Nghiệp



Saturday, January 23, 2021

 




























NGÀN TRANG ĐẠI THỪA


 









Nghiễm nhiên ngồi giữa niết bàn

Một thân tứ đại, một càn khôn xanh

Tư lương, một gánh tâm lành

Bốn phương còn lại mấy cành quế hương

Đáy lòng, biển vỗ yêu thương

Duy tâm tịnh độ mười phương Di đà.

*

Nghiễm nhiên ngồi giữa ta bà

Thiên thu một ánh trăng ngà còn soi

Đêm tàn ngàn hạt sương rơi

Thời Kinh ai tụng bên trời thênh thang

Nghiêng vai phiền não tuôn tràn

Cúi hôn đất thấy ngàn trang đại thừa.

 

Lý Thừa Nghiệp




Saturday, November 21, 2020

LÁ VÀNG


 







Lá vàng hay hoa vàng

Mà bay tràn không gian

Chia tay người cuối phố

Chào một mùa thu sang.

*

Như có chút hương nồng

Trên đường chiều thong dong

Có một điều huyền diệu

Vừa rơi xuống trong lòng.

*

Tiếng thơ hay tiếng đàn

Giữa tâm người mênh mang

Vô sinh hề! vô tử

Nốt nhạc trầm, khinh an.

*

Lá vàng hay mưa vàng

Đất bỗng vàng thênh thang

Người hồn nhiên tâm đắc

Vạt nắng chiều chưa tan.

 

Lý Thừa Nghiệp



MỞ CÁNH CỬA


 








Em có thấy lá vàng sân tịnh độ

Mùa thu rơi óng ả hiên chùa

Mở cánh cửa cho gió lùa thiên cổ

Cả đất trời xào xạc lá thu khua.

*

Khi đáy mắt mùa thu ngan ngát

Có loài chim xa lạ bay về

Sẽ làm tổ và thong dong ca hát

Với tấc lòng hỉ lạc đến vô biên.

*

Mở cánh cửa cho tràn trề ngây ngất

Trời mùa thu mây biếc mênh mang

Lòng dặn lòng khi qua mùa Phật thất

Mình lên đồi thả lá xuống trường giang.

*

Đàn vắng nguyệt nên đàn rung với gió

Áo mây trời bay lướt thướt bên sông

Đánh một giấc cho mộng tràn đây đó

Giữa thu vàng giăng lấp cả hư không.

 

Lý Thừa Nghiệp



Saturday, November 14, 2020

SÔNG TÀN NÚI NGÃ


 










Hãy nói với mùa xuân hay mùa hạ

Buổi sơ khai, dòng lệ tuôn dài

Khi diệt tận, sông tàn núi ngã

Bụi tàn rơi tầm tả với sương bay.

*

Đất đã nói điều gì với cỏ

Cuộc tàn phai và những mê say

Những ngọt ngào cùng với chua cay

Cứ vùi lấp, chất chồng sinh diệt.

*

Mây cứ bay giữa trời xanh biếc

Chuông vang lên vô lượng tiếng Di-Đà

Ai vẫn ngồi khai thị giữa muôn hoa

Đồi núi đó vẫn điềm nhiên an tịnh.

*

Mưa sẽ rơi về ngàn phương vô định

Những bãi bờ cô tịch với phong ba

Trăng vẫn soi ngàn nẻo sơn hà

Đêm vẫn tấu khúc nhạc sầu thiên cổ.

 

 Lý Thừa Nghiệp




ĐƯỜNG CONG CỦA NÚI



 










Mỗi ngày vẽ một bức tranh

Đường cong của núi màu xanh của rừng

Mỗi mầm mỗi hạt rưng rưng

Mỗi tôi phiêu bạt dậy từng sát na

Vẽ chi tóc biếc da ngà

Cho con sông chảy phù sa vàng trời.

*

Chân dung sừng sững con người

Bồng bềnh mưa nắng ngời ngời núi sông

Về đâu những hạt bụi hồng

Nhé em mình vẽ một vòng trái tim

Gối tay lên nỗi êm đềm

Nghe mưa đang rắc xuống miền vạn hoa.

 

Lý Thừa Nghiệp


Friday, November 13, 2020

HÒA THƯỢNG



 















·       

      Đề tặng Hòa Thượng THÍCH TỪ THÔNG, 95 tuổi. Sinh quán Huyện Cái Bè Cai Lậy, Tỉnh Tiền Giang. Hiện cư ngụ tại Huyện Lâm Hà, Tỉnh Lâm Đồng.

Hòa Thượng vẫn ngồi nghe gió chướng

Bên trời lồng lộng mảnh trăng suông

Trang Kinh lấp lánh màn sương mõng

Lưng trời vàng đọng chén trà thơm.

*

Hòa Thượng ngồi đây trăng vẫn sáng

Bốn mùa lất phất với sương lan

Lòng theo mây biếc trôi vô hạn

Vẽ vạn đường bay cánh phượng hoàng.

*

Người vẫn ngồi đây giăng mây trắng

Mờ mờ én nhạn lững lờ bay

Con sông về biển hề! viên mãn

Gió ngàn thổi trắng cả hai vai.

*

Lô nhô sinh tử hề! mưa bụi

Tấm áo phong phanh gió bạt ngàn

Cười khan một tiếng rền trăm núi

Xuống hàng vẫy mực thuyết Kim Cang.

 

Lý Thừa Nghiệp




CÂY CẢI BÊN BỜ ĐƯƠNG TRỔ BÔNG


 










Rắc chút tro than chút bụi hồng

Những đời lau sậy những bùn non

Chống sào con nước chiều vô ngã

Cây cải bên bờ đương trổ bông.

*

Đã thấy đời ta là gió bụi

Thì cứ chìm theo con nước ròng

Lòng sẽ vơi đi và sẽ cạn

Đất trời cứ bát ngát bên sông.

*

Có thấy ngàn thu trên tán lá

Trong màu tơ lụa tiếng hoa khai

Đất sẽ reo tràn cơn mưa hạ

Nghe đời tí tách ở hiên mây.

*

Thì cứ hồn nhiên trôi ly tán

Người có bao giờ thôi tha hương

Thì cứ lên đồi xem mây trắng

Máu sẽ cuồng lên nghĩa lạ thường.

 Lý Thừa Nghiệp


Monday, September 21, 2020

BẠCH HẠC



Bạch hạc ẩn tàng làn sương mỏng

Dạo bước rừng sâu sư tử hống

Tịch mịch hề! mây hay mộng

Gió rót thơ tràn suốt thiên niên.

*

Người về xiêm áo cũng u huyền

Bát phong lất phất cơn mưa thiền

Đại thừa ai thuyết rền thiên cổ

Vạn pháp hề! xanh chân đế.

*

Bỗng dưng cây lá bừng hương sắc

Con mắt xốn xang lòng huyễn hoặc

Cớ chi thất lạc hồn với phách

Thánh phàm bất giác nhớ quàng xiêng.

*

Bạch hạc bay về cơn mưa nghiêng

Rơi trắng thềm xưa sương hay khói

Bạch hạc chiều nay đôi cánh mõi

Bỗng thấy hoang vu cả đất trời.

*

Bạch hạc về đây hề! cố xứ

Trăng ngàn mờ nhạt giữa rừng cây

Trần gian như thể từ vô thỉ

Bồng bềnh rồng rắn một màu mây.


Lý Thừa Nghiệp







 

BÁT NHANG VU LAN