Ném vào hư không dăm tiếng động
Tình yêu rền vách đá
Cánh chim thảng thốt vút lên trời
Người vẫn chờ và đêm cứ rơi
Những hạt bụi những hành tinh lưu lạc
Có em ngồi làm chổ dựa nương
Lòng vẫn cứ reo hoài như thác
Đợi một giờ đổ xuống trùng dương
Em vẫn là em ngàn xanh thanh thản
Ngó cuộc đời theo ngọn khói tan
Khi hạt bụi buông mình rơi vô hạn
Hứng cả hai tay tiếng gió đàn
Thiên thu thiên thu hề! Trăng sáng
Mưa rót bên hiên vẫn nhịp nhàng
Vỗ cánh bay đi loài chim nhạn
Mưa về mưa trắng cả trần gian
Thả chiếc bè trôi vô lượng xứ
Niết bàn thơm lên bãi đất bồi
Chim sẽ hót và muôn hoa sinh trưởng
Những con người lưu lạc sẽ về chơi.
Lý Thừa Nghiệp
No comments:
Post a Comment