Wednesday, May 7, 2014

MƯỜI NĂM KHÔNG THẤY NẮNG TRÊN ĐỒI


 
 
 
 
 
 
 
Khi em đi mùa thu hay mùa hạ
Ta nơi này trời đất cũng lưa thưa
Đi hay ở buồn như  nhau em ạ!
Bởi con người cùng một nghĩa bơ vơ.
*
Xin chớ hẹn, bởi hình dung đã khác
Ngày qua ngày đâu biết sẽ về đâu
Phù trần tiêu trưởng rơi lang bạt
Bào ảnh lênh đênh sóng bạc đầu.
*
Mùa xuân rồi sẽ không về nữa
Son phấn theo người lũ lượt trôi
Mười năm như thể không hương lửa
Mười năm không thấy nắng trên đồi.
*
Người đến và đi đều vội vã
Sáng nay rừng núi nhớ mùa thu
Mây trời ai dệt vầng u nhã
Nên gió vi vu suốt bốn mùa.

Lý Thừa Nghiệp
 
 

Wednesday, April 9, 2014

HÔM NGƯỜI ĐI


·       Về  Nhứt, Trần Kiêu Bạt

 
Hôm người đi mưa một ngày thảng thốt
Bên kia đồi chim chóc thôi bay
Con sáo nhỏ im lìm ủ dột
Dòng sông nào con nước bỗng chia hai.
*
Người ra đi sao người không về nữa
Mảnh trăng rằm tròn khuyết đã nhiêu khê
Mẹ vẫn đợi bên hiên nhà từng bữa
Thằng con trai biền biệt chẳng quay về.

*
         Trần Kiêu Bạt

Gió vẫn thổi nghiêng niềm thương nhớ
Khung trời này màu ngói đỏ âm dương
Cây bần lảo đứng bên bờ đất lở
Mai lìa đời còn nhớ kẻ ly hương.
*
Mưa sẽ rơi trăm ngày tầm tả
Chín con rồng quẩy khúc Cữu long giang
Sẽ giáp mặt cùng mênh mông đại hải
Tiếng Kinh vang hay khúc phượng cầu hoàng.

Lý Thừa Nghiệp
 
 

Monday, April 7, 2014

BẠCH HẠC


 
Bạch hạc ẩn tàng làn sương mỏng
Dạo bước rừng sâu sư tử hống
Tịch mịch hề! mây hay mộng
Gió rót thơ tràn suốt thiên niên.
*
Người về xiêm áo cũng u huyền
Bát phong lất phất cơn mưa thiền
Đại thừa ai thuyết rền thiên cổ
Vạn pháp hề! xanh chân đế.
*
Bỗng dưng cây lá bừng hương sắc
Con mắt xốn xang lòng huyễn hoặc
Cớ chi thất lạc hồn với phách
Thánh phàm bất giác nhớ quàng xiêng.
*
Bạch hạc bay về cơn mưa nghiêng
Rơi trắng thềm xưa sương hay khói
Bạch hạc chiều nay đôi cánh mõi
Bỗng thấy hoang vu cả đất trời.
*
Bạch hạc về đây hề! cố xứ
Trăng ngàn mờ nhạt giữa rừng cây
Trần gian như thể từ vô thỉ
Bồng bềnh rồng rắn một màu mây.

Lý Thừa Nghiệp
 
 

Thursday, March 13, 2014

HỎI THĂM ĐẤT TRỜI


 
 
Núi rừng một buổi mù tăm
Sư về thắp nến hỏi thăm đất trời
Xạc xào từng tiếng lá rơi
Từng cơn gió lộng, từng hơi thở dài
Cầm tay hỏi tấm hình hài
Cuộc sinh tử đó an bày ra sao.
*

Ven sông sóng vẫn dạt dào
Chung thân rồi sẽ trôi vào trùng dương
Hòa tan về tận ngàn phương
Một phương hoa tạng nhã hương nhiệm mầu
Trông ra vô lượng tinh cầu
Thả trôi y bát, chống sào qua sông.

 
TUYỆT GIAO

 
Mặt trời xuống, mặt trời lên
Đất đai rồi cũng buồn tênh đó người
Nghe trong buồng phổi rả rời
Tiếng con tim đập chơi vơi thế nào
Tấm thân bỗng chốc đổ nhào
Thiên niên khổ lụy, tuyệt giao phút này.

Lý Thừa Nghiệp
 
 

CÁNH ĐỒNG SEN


 
Ai ngồi chầm lá bên sông
Nước đưa con nước lớn ròng như nhiên
Trong vườn bồ tát Phổ Hiền
Xanh màu tịnh độ cõi thiền mây bay
Lạy trời mưa xuống đêm nay
Nằm nghe đất cát cỏ cây reo mừng.
                  *
Tuổi nào con gái trổ bông
Thì sen sẽ nở giữa đồng xuân xanh
Mời em vào bước dạo quanh
Phương trời bích ngọc thời kinh chưa ngừng
Biển tôi sinh tử chập chùng
 
Hốt nhiên rực rỡ cội nguồn Pháp Hoa.

Lý Thừa Nghiệp
 
 

Wednesday, March 5, 2014

NGÀN DẶM TRỜI XANH


 
·       Gởi anh VŨ, LỢI CHÍ VŨ xin gởi theo Anh niềm thương mến vô biên.

Lần lượt bạn thân cứ lìa đời
Không phải mùa thu sao lá rơi
Ly khách chẳng cần bàn tay vẫy
Cớ gì sóng vỗ tận ngàn khơi.
*
Thì ra tất cả đều ly biệt
Tất cả đều như tiếng thở dài
Máu tim một bửa rồi khô kiệt
Bàn tay hờ hững chẳng buồn lay.
*
Lòng bỗng nghiêng chìm, bỗng thổn thức
Bạn nằm khép mắt nhớ gì không
Quay đi bỏ lại ngàn oan khuất
Gió sẽ tràn lên sẽ phiêu bồng.
*
Thì cứ rồ ga, cứ phi mã
Bên kia rừng núi hề! hư không
Quê nhà yên ả hề! vô ngã
Ngàn dặm trời xanh mây mênh mông.
*
Thì cứ hồn nhiên mà đánh giấc
Đất trời phút chốc sẽ mù sương
Mười phương lau sậy hề! vô sắc
Tâm huyết chia chung một cội nguồn.

Lý Thừa Nghiệp
 
 

Thursday, February 27, 2014

HÁI MÙA XUÂN



Ai hái mùa xuân thả thênh thang
Bên đồi rực rở những hoa vàng
Trời bát ngát hương thời xa lắc
Trong mắt em xanh cả nổi mừng.
*
Ta chép tặng người dăm trang Kinh
Trí tuệ nghìn năm sánh lung linh
Ai như một bóng chim cô độc
Từ mùa xuân trước - chứng vô thinh.
*
Ai vẽ mà xanh cả sơn hà
Ngàn hoa bổng nở ở quanh ta
Trong cõi xuân sang trùng điệp đó
Thổn thức làm sao tiếng Di Đà.
*
Ta hái mùa xuân thả trên sông
Mai kia ra biển với muôn trùng
Tịnh yên hóa hiện trời xanh biếc
Nghìn kiếp nào trôi suốt bổn tâm.

 
Lý Thừa Nghiệp



Friday, February 14, 2014

THÁNG GIÊNG MÙA GIỖ CHA


 
 
 
 
 
 
 
 
Lệ nào rơi xuống tháng giêng
Thái sơn một ngọn đứng riêng giữa trời
Thuở tôi còn ở bên người
Đâu hay ai dựng bia đời tử sinh
Bóng con ngựa chốn biên đình
Chìm trong gió bụi một niềm đau riêng.
*
Ai ngồi thắp nến tháng giêng
Thấy đời như ngọn đèn nghiêng bao giờ
Người đi bóng nhạn mịt mờ
Biển còn xanh một bến bờ năm xưa
Thân mai nát với sương mù
Là khi tâm thể khai mùa trùng lai.

Lý Thừa Nghiệp

Wednesday, January 29, 2014

THƠ TRÊN ĐỒI MƯA













Làm thơ trên đồi mưa
Đàn ngựa hí vang trời
Mai vàng chưa nở hết
Đợi Tết người về chơi.
*
Thơ rơi bàn tay nhỏ
Em đầu ngõ mùa xuân
Lòng ta hề! lộng gió
Nên thơ đề thậm thâm.
*
Thơ xanh tràn trên lá
Hàng đàn bướm bay qua
Đất trời kia vô ngã
Nên tâm lượng hải hà.
*
Thơ reo từng hạt lúa
Chập chùng biển quê hương
Em ơi, màu mây lụa
Là tim máu cội nguồn.
*
Em bốn mùa hương sắc
Trên đồi núi hoa vàng
Thơm lên từng chân tóc
Nên thơ rót ngút ngàn.

Lý Thừa Nghiệp

 

Friday, January 24, 2014


CHỜ NĂM MỚI


 















Hởi những người con của bụi mù
Hãy về mở cửa đón mưa xuân
Hãy nghe gió rót về thiên cổ
Và tiếng rừng khua biển chập chùng.
*
Tử sinh hay tiếng gõ nhịp nhàng
Người về thắp nốt nén nhang thơm
Mai kia sông suối chìm tan hết
Ven trời còn thở một làn hương.
*
Thì cũng ngồi đây chờ năm mới
Châm trà nhấp nốt chén ly hương
Mang mang oanh én bay đầu núi
Tấc lòng cố xứ bỗng mù sương.
*
Thì cũng ngồi đây từ năm trước
Thấy chút mây bay chút bụi mờ
Những mùa xuân cũ như sông nước
Thả một dòng trôi đến lững lờ.
*
Thì đã ngồi đây ngàn năm trước
Đất trời linh diệu một màu mây
Trái tim cô tịch chừng ngây ngất
Ta ghé môi hôn luống đất dầy.
*
Hay đã ngồi đây từ vô thỉ
Đong đầy chưa hết một mùa xuân
Tuổi tên sông núi từ muôn thuở
Là ý thơ bay nét nhạc thần.

Lý Thừa Nghiệp

Friday, December 13, 2013

CHÉN VÀNG SON










Nắng vàng lên, nắng rất thơm
Lòng ta từng táng lá xanh rờn
Bạch hạc còn bay vòng thiên cổ
Khách về nhấp nốt chén vàng son.
*
Ngồi xuống đây và gọi gió lên
Sẽ nghe ngan ngát cả hưong đèn
Thềm xưa áo lụa còn xanh mãi
Đàn sáo về quanh sân thủy tiên.
*
Nghệ sĩ hề! con nước dâng
Vỗ sóng mà ca khúc phù trầm
Trường giang gõ nhịp thơ đề án
Tinh huyết ai gieo nốt nhạc thần.
*
Có phải đương mùa hoa hướng dương
Nên chi hoa cúc nở hoang đường
Người xa như thể mây đầu núi
Và gió bao giờ thôi ly hương.
*
Ly hương cây cải mọc trên đồi
Hoa đốm lưng trời, hoa đốm rơi
Bỗng dưng vỡ lẽ ngàn phương mộng
Vạn pháp cùng chia một nụ cười.

Lý Thừa Nghiệp

Thursday, November 21, 2013

HỪNG ĐÔNG

 





 
 
 
 
 
 
 
 
Hừng đông nghe chim hót
Nghệ sĩ hề! hát rong
Dậy đi những bụi hồng
Chờ xem ngàn hoa nở
*
Hừng đông nghe chuông đỗ
Mang mang một cõi lòng
Ai thắp nén nhang thơm
Lạy ba ngàn thế giới.
*
Hừng đông ngồi lần chuỗi
Hạt nào tròn ăn năn
Hạt gieo xuống căn phần
Mai nẩy mầm tịnh độ.
*
Hừng đông trời mờ tỏ
Vạn pháp trắng hư không
Trong tâm thể tinh ròng
Sen đã hồng bát nhã.

 
Lý Thừa Nghiệp

Saturday, November 16, 2013

SÓC TRĂNG NGÀY TRỞ LẠI














Khi ta về trăng khua mùa tháng tám
Áo em vàng màu lúa chín Sóc Trăng
Xin chớ hỏi vì sao da rám nắng
Của Mẹ già của cuống rún trăm năm.
*
Khi trở lại lòng bỗng dưng quay quắt
Áo ai bay lồng lộng gió Cầu Quay
Ta sẽ đợi một ngày mưa ăm ắp
Đứng giữa trời sướt mướt những chua cay.
*
Khi trở lại, người xưa không còn nữa
Lòng ta ơi! chia mấy nhánh tang điền
Thì cứ bước ngập ngừng con đường giữa
Tận cõi lòng sóng sẽ vỗ triền miên.
*
Đây mái ngói, đây sân trường Hoàng Diệu
Của ngọc ngà áo trắng thuở thơm hương
Của trái tim một thời không thể hiểu
Cứ bập bùng tíu tít lửa yêu thương.
*
Đợi một bữa ta về thăm An Trạch
Chốn đất lành mộng mạ cũng bình yên
Của bằng hữu nhiều năm không gặp mặt
Của nồng nàn những cốc rượu đầu tiên.
*
Gió Vũng Thơm gió thổi tràn Kế Sách
Của bốn mùa mận chín đất cù lao
Cây trái giăng giăng măng soài cam quýt
Trái tim mình, ngọn gió bấc xôn xao.
*
Nhu Gia, Nhu Gia trời quê ngoại
Những cánh diều xưa đã nhạt nhòa
Lừng lững con sông về Xẻo Muối
Áo Mẹ đường xa nắng trổ hoa.
*
Sóc Trăng, Sóc Trăng ngày trở lại
Chỉ thấy thanh lương một tấm lòng
Mai đi khoác áo màu hoa cải
Nhổ sào lìa bến, sương mênh mông.

Lý Thừa Nghiệp

Friday, November 15, 2013

THƠM NGÁT MÁI TRĂNG RẰM


Duỗi cánh tay ôm choàng ba cõi
Rừng ta la song thọ với chiên đàn
Nghe núi đàn và biển tấu mang mang
Đêm châu thổ thơm tràn hương lúa xạ.
*
Về đây em nghe rừng thu thay lá
Gió sẽ hôn lên màu tóc tháng năm
Mẹ sẽ đốt nhang thơm ngát mái trăng rằm
Mình quỳ xuống tạ ơn từng hạt muối.
*
Đêm sẽ hát vào mênh mông sương khói
Diệu âm hề! vũ khúc Thủ Lăng Nghiêm
Vô núi, trừng tâm ba năm thiền
Vỡ lẽ càn khôn say ngây ngất.
*
Phù trần tàng ẩn thiên chân Phật
Pháp tướng xanh lên nghĩa thượng thừa
Xuân hạ chở đầy bao hương sắc
Mình ngồi thả mộng xuống sông mưa.
Lý Thừa Nghiệp