Tuesday, February 24, 2026

DƯƠNG CẦM

 Nghe rơi từng tiếng dương cầm

Tiếng vang thảng thốt, tiếng ngầm xót xa

Âm thầm theo tiếng mưa qua

Chuyến xe độc mã bụi pha đầm đìa

Trôi đi từ buổi chia lìa

Con trăng đã khuyết nẻo về mù sương.


Này tâm cảnh này đồi nương

Ngàn thu lá rụng về phương trời nào

Có rơi về cõi chiêm bao

Tôi gieo một niệm rơi vào biển xưa

Mơ màng từng tiếng sóng đưa

Bốn phương dấy động cơn mưa dương cầm.


Lý Thừa Nghiệp



CHÌM GIỮA NGÀN DÂU

Người về chìm giữa ngàn dâu

Máu tim đọng lại một màu vàng son

Thiên thu con mắt trăng tròn

Còn soi trên những núi non bạt ngàn

Biển lùa từng mảng trăng tan

Thấy tôi trôi giữa vô vàn gió sương.


Lý Thừa Nghiệp



BẠN LỮ

 Này bạn lữ, con đường xa trước mặt

Những hàng cây chong mắt ngó liên hồi

Lòng hỏi dạ man man điều oan khuất

Người đưa người, lầm lủi đơn côi.


Bạn lữ hề! Trăng chưa sáng

Chén trà lãng đãng những màn sương

Lên đồi đón gió reo ngàn dặm

Tấm áo tỳ kheo bay cuối đường.


Bạt ngàn hoa dại miền biên địa

Sư ngồi thuyết pháp buổi tà dương

Xôn xao lưng núi mây huyền nghĩa

Lệ bỗng rơi theo những suối nguồn.


Thuyền nan từng chiếc trôi phiêu bạt

Bạn lữ chiều nay như lá vàng

Bỗng dưng gieo xuống, rơi an lạc

Phút chốc phàm phu chứng niết bàn


Sáng nay bạn lữ nghe chim hót

Ta bước lên đồi hong nắng chơi

Rừng cây một sớm tràn hương mật

Sinh tử chừng như cũng thảnh thơ.


Lý Thừa Nghiệp



TRÔI VỀ BIỂN

 Dạo vòng quanh ba ngàn thế giới

Săn tay vo gạo nấu cơm chiều

Lưng đồi vời vợi tiếng chim kêu

Linh Thứu sơn sá gì mưa hay nắng.


Buông gánh sơn hà lòng thanh thản

Đêm về trăng sáng uống trà chơi

Nghe sóng lao xao cả biển trời

Pháp giới hà sa mênh mông Phật.


Vuốt mặt mà xem còn hay mất

Gió chở mây về trôi thênh thang

Giả dại qua sông nắng sắp tàn

Nhìn nhau muôn tượng dường xao xuyến.


Một mai đồi núi trôi về biển

Ta tiễn ta về buổi trắng tay

Trăng nước lung linh tùy xứ hiện

Chớp mắt mà xem hoàng hạc bay.


Lý Thừa Nghiệp



VÀNG ĐÁ BỒI HỒI

 Lục căn ngó thấy lục trần

Đầu hai thứ tóc bần thần làm sao

Thiên kinh chữ nghĩa rạt rào

Lên đồi ngả nón đứng chào rừng thông 

Xanh mênh mông, xanh mênh mông

Thấy bao nhiêu lá rơi trong nắng chiều.


Nghiêng vai gánh một gánh liều

Bỏ rơi thân phận làm tiều phu chơi

Cuốc lên đất đá bồi hồi

Cuốc lên vàng đá ngôn lời thậm thâm

Hứng đầy một trận mưa râm

Thơ ta sẽ rót muôn năm đó người.


Lý Thừa Nghiệp



SỪNG SỮNG NÚI

Sừng sững bổn tâm, sừng sững núi

Mây xanh ngăn ngắt rừng bạt ngàn 

Trái tim thiên địa còn tươi rói

Tiếng hống vang rền kinh Kim Cang.


Con chim vỗ cánh bay ngàn dặm

Bốn biển đong đầy những hạt mưa

Chớp mắt mà xem hề kim cổ

Cánh cò vi vút tiếng chèo khua.


Trăng vẫn tròn lên, trăng vẫn mật

Ngày ta cởi áo bỏ lên ngàn

Trừng con mắt ngó trần sa hoặc

Đất vẫn đầm đìa bụi hổn mang.


Sừng sững chơn tâm, sừng sững núi

Người về dệt lại áo hoàng hoa

Bình minh thong thả châm trà mới 

Thả khói trôi đầy cả biển xa.


Lý Thừa Nghiệp