Sunday, March 26, 2017

NHỮNG MÙA MƯA NỞ SEN ĐỒNG THÁP















Sông suối hòa tan, thơ bốc khói
Người đi mưa gió đường ngang trời
Phù sa nghi ngút đời lau sậy
Đợi một bình minh, con mắt cay.
*
Những bờ môi đọng màu son nhạt
Những đời tháng chạp những đời hoa
Những mùa mưa nở sen đồng tháp
Lừng lững trôi theo những chuyến phà.
*
Hứng bát trăng tan màu hoa cải
Gát chèo nghe gió rót hiên mây
Từng mảng trời xanh thời thơ dại
Khép mắt mà xem trăng mãn khai.
*
Khi bước lên bờ mưa trắng sông
Trời ơi, ta nhớ quá, muôn trùng
Những vì sao lạ đời hoang dã
Sẽ cháy tan tành giữa chốn không.


Lý Thừa Nghiệp

Friday, March 17, 2017

MƯA TRÊN TÓC
















Mưa trên tóc và lạnh mềm gan ruột
Những con đường hiu hắt lá thu bay
Ơi! mùa thu vạn ngàn năm trước
Lá còn rơi vàng cháy cả rừng cây.
*
Ta ngồi đây giữa vô vàn huyễn hoặc
Nụ cười nào tắt ngấm trên môi
Khi mặt đất đã xa thời trăng mật
Người với người lầm lủi mồ côi.
*
Máu đã cạn và hoàng hôn thiêm thiếp
Những con sông con suối qua đời
Con chim hót một lời vĩnh biệt
Cả cõi đời bỗng chốc mù khơi.
*
Đêm nguyệt tận trên căn phần cô độc
Núi rừng này sương lấp mưa giăng
Khi dun dế chẳng còn than khóc
Lẻ loi rơi từng tiếng dương cầm.


Lý Thừa Nghiệp


Saturday, March 4, 2017

NHAN SẮC NHỮNG MÙA TRĂNG














Đầu mảy lông có hạt bụi hồng
Chứa đủ cả ba ngàn thế giới
Cứ qua sông, cớ chi nán đợi
Tiếng chèo khua động cả núi sông.
*
Trăng vẫn sáng ngàn năm da diết
Và lòng tôi vời vợi tận thiên hà
Xin chớ hỏi với tro tàn sinh diệt
Giữa nguồn cơn an lạc thiền na.
*
Từng đàn sáo bay ngang trời như huyễn
Ta ngồi đây với chén rượu muôn đời
Hương tóc cũ, chiều nay thơm hương biển
Những chân trời đỏ máu những đường môi.
*
Ngồi xuống đây và chớ nói năng
Đêm sẽ tận và ngày lên hào sảng
Hoa sẽ nở giữa lòng người vô hạn
Mặt đất này, nhan sắc những mùa trăng.


Lý Thừa Nghiệp


Sunday, February 19, 2017

MƯA LÀNH & KHÚC ĐỘC CẦM
















Trở mình mầm mộng sinh sôi
Bồi hồi cây lá đâm chồi rừng xanh
Trong veo từng hạt mưa lành
Có bàn tay Mẹ dỗ dành chúng sinh
Tôi ngồi và đợi bình minh
Thắng xe chở cả tàng kinh lên đồi.

KHÚC ĐỘC CẦM

Mai về thăm lại ngàn thu cũ
Tiền kiếp xanh um những nấm mồ
Lao xao mộng mị và hư ảo
Phiền não bay nghiêng một góc trời !
*
Mai về ghé lại con đường cũ
Những mắt môi xưa, những cuộc tình
Chén rượu nào say tình bằng hữu
Mưa tràn và nắng múa lung linh.
*
Mai về lạy Mẹ bên thềm cũ
Tóc trắng bay theo nắng cuối ngày
Huyết thống chưa nguôi hề! sinh tử
Lệ ứa bao năm sẽ chảy dài.
*
Mai mình vẽ lại chân dung mới
Có mảnh trăng rằm bên trái tim
Ung dung ta sống đời trăm tuổi
Sáo cứ vang lên khúc độc cầm.

Lý Thừa Nghiệp


Saturday, February 4, 2017

BIÊN THÙY MÙA XUÂN

















Nắng tô vàng mái hiên chùa
Sư về giũ áo gọi mùa xuân lai
Nữa đêm rót bát trăng đầy
Đánh chuông bát nhã một chày kình thiên
Nghe ra mười cõi hiện tiền
Đất đai sông núi nối liền bản tâm.
*
Nắng mưa nhựt nguyệt xoay vần
Sư về phơi áo một lần bên sông
Ngắm mây nước đó phiêu bồng
Nụ cười như khói theo dòng trôi đi
Rừng phong lá vẫn thầm thì
Liên hoa nở khắp biên thùy mùa xuân.


Lý Thừa Nghiệp

Saturday, January 21, 2017

NGUYÊN MÀU SON ĐỎ















Đánh một giấc ngủ dài trên đất Mẹ
Gối đầu lên mộng mị với quê nhà
Trời tháng chạp hoang đường loài chim sẻ
Người trở về còn vấy bụi đường xa.
*
Lòng đã rỗng và tóc tai mù bạc
Nền đất xưa tiếng võng vẫn êm đềm
Người vẫn thế hay hình dung đã khác
Cuối con đường trần thế chông chênh.
*
Hoa vẫn nở nguyên màu son đỏ
Áo Mẹ già màu lụa vẫn tinh khôi
Ôi! nguyên vẹn mùi nhang trầm đây đó
Tiếng Kinh cầu đồng vọng mãi đời tôi.
*
Mở cánh cửa, nồng thơm nguyên đán
Ngồi im nghe từng bước giao thừa
Khi chớp mắt, thấy tận cùng viên mãn
Cả đất trời nhè nhẹ đong đưa.

Lý Thừa Nghiệp


Sunday, January 1, 2017

NHƯ HOA ĐỐM














Người như sương sớm như hoa đốm
Vẽ vòng biến dị những sinh ly
Cùng tử ngồi xem cơn mưa sớm
Hốt giác hốt mê đến dị kỳ.
*
Mình về mở cửa phù sinh đó
Hớp chén mù sương chén tử sinh
Con trăng còn đó mùa son đỏ
Bụi cát nhìn nhau bỗng cựa mình.
*
Thì cứ rót từng đường xanh ngọc bích
Bởi tâm người nguyên vẹn tự muôn niên
Hồn nhiên sóng bủa duyên tan hợp
Rừng núi xanh lên nghĩa thượng thiền.
*
Lô nhô vạn pháp hề! vô ngã
Tiếng hống nghe vang cả núi rừng
Người vẫn cùng mây trôi vô hạn
Cớ gì cùng tử đứng bâng khuâng.


Lý Thừa Nghiệp

Saturday, December 17, 2016

MẶT TRỜI VÀ NHỮNG HẠT MÁU
















Mặt trời và những hạt máu
Đâu phải nghiễm nhiên mà có
Tình yêu và những mảnh trăng
Đâu phải tình cờ hiện hữu.
*
Hôn nhau đi
đâu phải mùa xuân nào cũng ấm áp
Tấm ngực trần và những cánh rừng xanh
thầm thầm biến hiện
diệt sinh.
*
Đâu dễ gì vẽ được những bình minh
những chân dung thiếu nữ
những bèo mây phiêu bạt
sự lộng lẫy của bốn mùa.
*
Dưới cội bồ đề hàng ngàn năm trước
trí tuệ bừng sáng và chứng ngộ
về tâm tánh của mỗi con người
là một vị phật.
Đích thực, mỗi con người là một vị phật.


Lý Thừa Nghiệp


Saturday, December 10, 2016

MÂY MÙ TỎA














MÂY MÙ TỎA
Ta sẽ đi và người sẽ xa
Tang điền sẽ nhớ cơn mưa hạ
Sẽ thương vó ngựa đời thiên mã
Thép đã xanh mộng hải hà.
*
Phiêu linh, phiêu linh đường lên dốc
Nhớ Mẹ chiều hôm lệ bỗng sa
Biên cương, biên cương hề! cô độc
Ta nhớ mùa thu nhớ chiến trường.
*
Đường xa mây cuốn mây mù tỏa
Ai nấu trà thơm ở cuối sông
Bao nhiêu cánh hạc còn phiêu bạt
Ta ở ven trời mơ nước lên.
*
Gió bụi vẫy tay cùng mưa nắng
Đầm đìa con mắt đẫm mù sương
So vai chạm mấy tầng thinh lặng
Trở gót chưa tìm thấy cố hương.


Lý Thừa Nghiệp


Sunday, December 4, 2016

NHẸ NHÀNG TRÔI















Bát nhã bát nhã hề! mây trắng
Cứ nhẹ nhàng trôi những cánh bèo
Rừng xanh không đợi từng cơn nắng
Mùa thu chẳng đợi lá vàng rơi.
*
Trăng lên trăng lên bàn tay nhỏ
Bốn mùa treo lững bức tranh son
Hiên trời đương nở hoa từng đóa
Đồi núi chông chênh nghĩa đất tròn.
*
Tam muội tam muội hề! sen nở
Bạch hạc bay về cõi gió sương
Đồng bằng nghe tiếng trùng dương thở
Nghe bước thời gian tự suối nguồn.
*
Rót cốc trà thơm chờ trăng sáng
Cớ gì mưa gió cứ lê thê
Lưới mây ai thả chừng vô hạn
Thơ rót mười năm, chẳng lý gì.


Lý Thừa Nghiệp


Monday, November 28, 2016

BẠCH HẠC
















Bạch hạc ẩn tàng làn sương mỏng
Dạo bước rừng sâu sư tử hống
Tịch mịch hề! mây hay mộng
Gió rót thơ tràn suốt thiên niên.
*
Người về xiêm áo cũng u huyền
Bát phong lất phất cơn mưa thiền
Đại thừa ai thuyết rền thiên cổ
Vạn pháp hề! xanh chân đế.
*
Bỗng dưng cây lá bừng hương sắc
Con mắt xốn xang lòng huyễn hoặc
Cớ chi thất lạc hồn với phách
Thánh phàm bất giác nhớ quàng xiêng.
*
Bạch hạc bay về cơn mưa nghiêng
Rơi trắng thềm xưa sương hay khói
Bạch hạc chiều nay đôi cánh mõi
Bỗng thấy hoang vu cả đất trời.
*
Bạch hạc về đây hề! cố xứ
Trăng ngàn mờ nhạt giữa rừng cây
Trần gian như thể từ vô thỉ
Bồng bềnh rồng rắn một màu mây.


Lý Thừa Nghiệp


Saturday, November 26, 2016

REO VỚI BIỂN
















Reo với biển bốn mùa gió cát
Khi quay lưng vẽ nốt thương trầm
Này hạt lệ suốt đời mặn lạt
Sao mắt người lớp lớp nắng xanh.
*
Ngồi đây nghe biển ràn rụa mãi
Sầu chưa xanh trên những đồi dương
Ngắt nhánh lan rừng hay cúc dại
Cắm lên bờ tưởng niệm mùi hương.
*
Sẽ nhớ mãi mùa mưa tháng tám
Thuyền ta về ấm áp cả dòng sông
Này biển lớn vẫn một đời nguyên vẹn
Vẫn nồng nàn nên biển mênh mông.
*
Xin cảm tạ cuộc đời ảo hóa
Mây bay đi, trôi đến tự phương nào
Con ốc nhỏ sống đời u nhã
Tận núi rừng từng đọt lá xanh mau.
*
Biển và lúa chung màu xanh ngắt
Những con trâu về chết giữa bùn đen
Ta nghiêng nón lòng bỗng dưng khuya khoắt
Nhát gươm đưa một vết ngang trời.


Lý Thừa Nghiệp


Saturday, August 20, 2016

SÓC TRĂNG NGÀY TRỞ LẠI





















Khi ta về trăng khua mùa tháng tám
Áo em vàng màu lúa chín Sóc Trăng
Xin chớ hỏi vì sao da rám nắng
Của Mẹ già của cuống rún trăm năm.
*
Khi trở lại lòng bỗng dưng quay quắt
Áo ai bay lồng lộng gió Cầu Quay
Ta sẽ đợi một ngày mưa ăm ắp
Đứng giữa trời sướt mướt những chua cay.
*
Khi trở lại, người xưa không còn nữa
Lòng ta ơi! chia mấy nhánh tang điền
Thì cứ bước ngập ngừng con đường giữa
Tận cõi lòng sóng sẽ vỗ triền miên.
*
Đây mái ngói, đây sân trường Hoàng Diệu
Của ngọc ngà áo trắng thuở thơm hương
Của trái tim một thời không thể hiểu
Cứ bập bùng tíu tít lửa yêu thương.
*
Đợi một bữa ta về thăm An Trạch
Chốn đất lành mộng mạ cũng bình yên
Của bằng hữu nhiều năm không gặp mặt
Của nồng nàn những cốc rượu thần tiên.
*
Gió Vũng Thơm gió thổi tràn Kế Sách
Của bốn mùa chín đỏ đất cù lao
Cây trái tứ giăng măng soài cam quýt
Trái tim mình, ngọn gió bấc xôn xao.
*
Nhu Gia, Nhu Gia trời quê ngoại
Những cánh diều xưa đã nhạt nhòa
Lừng lững con sông về Xẻo Muối
Áo Mẹ đường xa nắng trổ hoa.
*
Sóc Trăng, Sóc Trăng ngày trở lại
Sầu vẫn chưa tan một góc trời
Mai đi khoác áo màu hoa cải
Nhổ sào lìa bến, sương mênh mông.

Lý Thừa Nghiệp


Tuesday, August 9, 2016

NẮNG PHÁP HOA















Thắp bát nhang thơm giữa cánh đồng
Người xưa mờ tỏ khói mênh mông
Người như sương sớm như son phấn
Phút chốc trôi tràn khắp núi sông.
*
Buồn chi gió bấc hờn căm thế
Rót xuống đồi nương cả lạnh lùng
Ta về khung lại từng câu kệ
Sốc áo lên đồi nghe gió rung.
*
Tung nắm đất mù tăm thiên địa
Biển lùa khua động đất lao xao
Rượu cay một chén tràn điên đảo
Ngũ uẩn rơi vèo tận kiếp sau.
*
Có phải lòng ta mây bao la
Nên chi hoa cúc nở la đà
Nên chi trời đất cùng hoan hỉ
Nắng thắp muôn trùng nắng pháp hoa.


Lý Thừa Nghiệp


Thursday, July 28, 2016

CHÉN VÀNG SON














Nắng vàng lên, nắng rất thơm
Lòng ta từng táng lá xanh rờn
Bạch hạc còn bay vòng thiên cổ
Khách về nhấp nốt chén vàng son.
*
Ngồi xuống đây và gọi gió lên
Sẽ nghe ngan ngát cả hưong đèn
Thềm xưa áo lụa còn xanh mãi
Đàn sáo về quanh sân thủy tiên.
*
Nghệ sĩ hề! con nước dâng
Vỗ sóng mà ca khúc phù trầm
Trường giang gõ nhịp thơ đề án
Tinh huyết ai gieo nốt nhạc thần.
*
Có phải đương mùa hoa hướng dương
Nên chi hoa cúc nở hoang đường
Người xa như thể mây đầu núi
Và gió bao giờ thôi ly hương.
*
Ly hương cây cải mọc trên đồi
Hoa đốm lưng trời, hoa đốm rơi
Bỗng dưng vỡ lẽ ngàn phương mộng
Vạn pháp cùng chia một nụ cười.


Lý Thừa Nghiệp