Friday, July 8, 2016

MƯA LÀNH


















Trở mình mầm mộng sinh sôi
Bồi hồi cây lá đâm chồi rừng xanh
Trong veo từng hạt mưa lành
Có bàn tay Mẹ dỗ dành chúng sinh
Tôi ngồi và đợi bình minh
Thắng xe chở cả tàng kinh lên đồi.

MỘNG MỊ MÀ CHƠI
Lòng vòng mộng mị mà chơi
Lũ chim di hót giữa trời núi cao
Với mây trắng với hoa đào
Với tôi là trận mưa rào đêm qua
Rung lên từng mỗi sát na
Trái tim xưa cũ bỗng ngà ngà say.


Lý Thừa Nghiệp


Wednesday, June 29, 2016

MUỐI SẼ TAN












Muối sẽ tan và tóc sẽ bạc
Này em  nhan sắc sẽ phai tàn
Chớp mắt mà xem lòng sẽ khác
Cây lá nhìn nhau rụng bạt ngàn.
*
Tình ta như thể là sương cỏ
Bỗng chốc rơi vèo không tiếc thương
Thân vẫn là thân vô xứ
Nắm đất sinh sôi đến dị thường.
*
Ta vẫn ngồi đây đong cát bụi
Buồn vui thưa thớt tiếng dương cầm
Ta vẫn ngồi đây bên chân núi
Thì thầm kể lể chuyện ngàn năm.
*
Có phải mùa xuân hay mùa hạ
Đã về gõ cửa một đêm mưa
Chứng tâm con nước tràn vô ngã
Vạn pháp lung linh nghĩa thượng thừa.
*
Ta về phơi áo trăng mười sáu
Vỗ sóng nghe rền cả núi sông
Thả chiếc bè không trôi vô đạo
Tự tại ngồi xem nước lớn ròng.


Lý Thừa Nghiệp


Sunday, June 19, 2016

BƯỚC QUA RỪNG













Bước qua rừng và bước qua biển
Chất ngất núi cao chất ngất đồi
Mây vẫn bay đi từ muôn thuở
Đất trời thinh lặng với riêng tôi.
*
Chữ nghĩa chất tràn dăm trang giấy
Tấc lòng nghi ngút khói phù vân
Vẽ chi tấm ngực viềng môi dại
Hun hút đầm sâu đá mấy tầng.
*
Vạt đất đánh vòng tâm duyên khởi
Nhìn xem thọ uẫn, lá như rừng
Thơ rơi vàng núi gieo mông muội
Thắp ngọn tình riêng cháy dỡ chừng.
*
Trăng vẫn là trăng mầu nhiệm đó
Người về thả mộng, mộng chìm nghiêng
Trăm năm xuôi ngược cùng mưa gió
Phật tánh y nguyên, phật tánh mình.


Lý Thừa Nghiệp


Thursday, June 9, 2016

TẤM LƯỚI CHÂU













Giăng tấm lưới châu ngày gió lộng.
Trở gót mà xem núi bạc đầu
Nghiêng vai hứng lấy vô biên mộng
Lưng trần tầm tả tiếng mưa mau.
*
Nghĩa thâm mật bỗng tràn lan tim phổi
Con én bay ngàn dặm gọi mùa xuân
Trang giấy mỏng bồng bềnh mây hay khói
Cười với mai, hoa cúc nở như thần.
*
Đường xuống núi mù sương chưa mở ngõ
Trái tim còn vàng đọng những mùa dâu
Thì cứ đợi vầng trăng lên mười sáu
Gió phập phồng lau sậy thở lao xao.
*
Thả tấm lưới châu trùm bốn biển
Vạn tướng xanh rờn những sớm mai
Cỏ cây nhan sắc cùng chu biến
Thì cứ ngồi đây xem mưa bay.

Lý Thừa Nghiệp


Tuesday, May 31, 2016

ĐẤT THẢN NHIÊN

















Đất thản nhiên và núi thản nhiên
Tâm người trải bạc tận tam thiên
Hoa khai từ thuở ngàn thu trước
Hạt thóc xanh nguyên mộng thánh hiền.
*
Vô lượng thọ hề! vô lượng tâm
Một màu trăng sáng cả sơn lâm
Hoàng oanh về đậu cành thiên trúc
Nhả xuống ngàn dâu khúc nhạc trầm.
*
Có phải mùa xuân nên mưa hoa
Đồi nương vang mãi tiếng Di Đà
Rừng xanh như thể từ muôn kiếp
Chày kình từng nhịp, tát bà ha.
*
Bạn lữ ta hề! mây thanh lương
Trời trong êm ả lạ thường
Những con mắt ngó chừng như hỏi
Những đường son đỏ, những đường hương.
*
Những tầng mây trắng, những bàn tay
Ba ngàn thế giới ở ngang mày
Chia nhau thọ mạng ngàn lao nhọc
Vạn pháp mờ theo én nhạn bay.
*
Từng chiếc bè lau trôi mênh mang
Trường giang lất phất mộng kê vàng
Sông xanh ngăn ngắt như châu ngọc
Hốt ánh trăng tràn vô lượng quang.


Lý Thừa Nghiệp


Thursday, May 26, 2016

QUA SÔNG










Cơn mưa rào trắng xóa
Ngàn phương gió đổ về
Đất ngàn năm chưa tỏ
Những đời núi đam mê.
*
Vỗ tay cùng biển hát
Bát nhã hề! mây bay
Sen hồng, hương ngào ngạt
Trôi đầy trên hai vai.
*
Qua sông hề! mưa bụi
Bay trắng những đêm rằm
Ta một đời như núi
Nợ mãi những mùa trăng.
*
Qua sông hề! bồ tát
Lũ bướm vàng tung tăng
Mênh mông hề! Phật pháp
Biển vẫn rền diệu âm.
*
Qua sông còn thảng thốt
Hư ảo còn lao xao
Cơn mưa nào sau chót
Vừa rơi xuống ngọt ngào.


Lý Thừa Nghiệp

Saturday, May 21, 2016

ĐƯỜNG NGANG NÚI















Đường ngang núi một ngày mưa phơ phất
Bên kia đồi cây lá đứng hôn nhau
Này em ạ! cứ hồn nhiên ca hát
Mặt trời lên thanh sắc sẽ pha màu.
*
Hoa chợt nở vì mưa vừa chạm đất
Những đồi thông xanh mướt đến phiêu bồng
Đường ngang núi vàng lên vầng trăng mật
Em ngồi đây và xuân hạ đơm bông.
*
Đời loanh quanh mà lòng vui chi lạ
Cơn mưa dài ai rót với hai tay
Nhìn đi em, sen nở tràn thiên hạ
Lòng ta ơi, sông núi khói mây đầy.
*
Đường ngang núi mặt trời đong đáy mắt
Tiếng chim hiền hay trái tim reo
Em vẫn thế, gần bên gang tấc
Phấn son ơi phơn phớt cũng ngọt ngào.


Lý Thừa Nghiệp


Friday, May 13, 2016

BAY VÒNG TRÁI TIM












Rừng khua động áo dài bay
Ta con trăng xế đã dài cơn mê
Thơ loang loáng thơ vô đề
Đàn đi theo tiếng mưa về trời cao
Muốn hôn nên sóng dạt dào
Môi thơm nên sóng pha màu đào hoa.
*
Gối tay đồi núi ngọc ngà
Mình trăm tuổi vẫn chưa già đó em
Khi về em nhớ ghé thăm
Mùa trăng sáng đã thậm thâm cây rừng
Trúc lan vi vút reo mừng
Ào ào ong mật bay vòng trái tim.

Lý Thừa Nghiệp


Monday, May 9, 2016

CHUYẾN XE ĐỘC MÃ
















Con đường vàng nắng mùa xuân
Chuyến xe độc mã bâng khuâng những gì
Người đi ừ nhỉ! người đi
Mộng còn xanh ngắt biên thùy liên hoa
Bạn về tận xứ di đà
Có nghe thổn thức chốn tha phương này.
*
Đơn sơ một cỗ quan tài
Con đường trước mặt bỗng dài lê thê
Những hàng cây những lênh đênh
Bụi rơi lướt thướt những tên tuổi người
Chuyến xe độc mã bồi hồi
Đưa người bạn lữ qua bờ bên kia.


Lý Thừa Nghiệp


Friday, April 22, 2016

MƯA TRÊN TÓC














Mưa trên tóc và lạnh mềm gan ruột
Những con đường hiu hắt lá thu bay
Ơi! Mùa thu vạn ngàn năm trước
Lá còn rơi vàng cháy cả rừng cây.
*
Ta ngồi đây giữa vô vàn huyễn hoặc
Nụ cười nào tắt ngấm trên môi
Khi mặt đất đã xa thời trăng mật
Người với người lầm lủi mồ côi.
*
Máu đã cạn và hoàng hôn thiêm thiếp
Những con sông con suối qua đời
Con chim hót một lời vĩnh biệt
Cả cõi đời bỗng chốc mù khơi.
*
Đêm nguyệt tận trên căn phần cô độc
Núi rừng này sương lấp mưa giăng
Khi dun dế chẳng còn than khóc
Lẻ loi rơi từng tiếng dương cầm.


Lý Thừa Nghiệp


Saturday, April 2, 2016

THÌNH LÌNH NHỚ RA















Một đồi mây, một biển tình
Tận nguồn mù mịt thình lình nhớ ra
Rằng ta có một sơn hà
Mênh mang thiên địa ngang qua ba đời
Mình về gát mái thảnh thơi
Bên hiên có tiếng mưa trời đang bay.


Lý Thừa Nghiệp


Saturday, March 26, 2016

VÀNG ĐÁ BỒI HỒI
















Lục căn ngó thấy lục trần
Đầu hai thứ tóc bần thần làm sao
Thiên Kinh chử nghĩa rạt rào
Lên đồi ngả nón đứng chào rừng thông
Xanh mênh mông, xanh mênh mông
Thấy bao nhiêu lá rơi trong nắng chiều.
*
Nghiêng vai gánh một gánh liều
Bỏ rơi thân phận làm tiều phu chơi
Cuốc lên đất đá bồi hồi
Cuốc lên vàng đá ngôn lời thậm thâm
Hứng đầy một trận mưa râm
Thơ ta sẽ rót muôn năm đó người.


Lý Thừa Nghiệp


Saturday, March 5, 2016

SỪNG SỮNG NÚI


















Sừng sững bổn tâm, sừng sững núi
Mây xanh ngăn ngắt rừng bạt ngàn
Trái tim thiên địa còn tươi rói
Tiếng hống vang rền Kinh Kim Cang.
*
Con chim vỗ cánh bay ngàn dặm
Bốn biển đong đầy những hạt mưa
Chớp mắt mà xem hề! kim cổ
Cánh cò vi vút tiếng chèo khua.
*
Trăng vẫn tròn lên, trăng vẫn mật
Ngày ta cởi áo bỏ lên ngàn
Trừng con mắt ngó trần sa hoặc
Đất vẫn đầm đìa bụi hổn mang.
*
Sừng sững chơn tâm, sừng sững núi
Người về dệt lại áo hoàng hoa
Bình minh thong thả châm trà mới
Thả khói trôi đầy cả biển xa.


Lý Thừa Nghiệp


Friday, February 5, 2016

CHỜ NGUYÊN ĐÁN










Ngoái đầu trông tháng chạp
Thơ võng nắng về đâu
Bốn mùa đương giáp hạt
Vạn thọ nở ngang đầu.
*
Ngồi đây chờ nguyên đán
Mừng tuổi Mẹ ngàn năm
Ngồi đây chờ trời sáng
Bụi vẫn rơi âm thầm.
*
Bước xuống đò gọi gió
Mật ý trôi về đâu
Phật tâm hề! mờ tỏ
Trăng loang loáng trên đầu.
*
Qua sông chưa an tọa
Máu tim chảy ngược dòng
Sương cùng mây lan tỏa
Bèo giạt hề! mênh mông.
*
Nâng ly chờ năm mới
Loài thiên nga bay xa
Chuốc đi này mông muội
Chuốc đi chén hải hà.
*
Rót đầy thêm ly khổ
Chia đều cho mây bay
Ly nào ly khai ngộ
Chia đều từng cơn say.
*
Đêm rồi đêm sẽ cạn
Ngày mới rót về đâu
Tình sâu tình cũng mãn
Biển chiều chờ mưa mau.


Lý Thừa Nghiệp


Monday, January 25, 2016

HÁI MÙA XUÂN















Ai hái mùa xuân thả thênh thang
Bên đồi rực rở những hoa vàng
Trời bát ngát hương thời xa lắc
Trong mắt em xanh cả nổi mừng.
*
Ta chép tặng người dăm trang Kinh
Trí tuệ nghìn năm sánh lung linh
Ai như một bóng chim cô độc
Từ mùa xuân trước - chứng vô thinh.
*
Ai vẽ mà xanh cả sơn hà
Ngàn hoa bổng nở ở quanh ta
Trong cõi xuân sang trùng điệp đó
Thổn thức làm sao tiếng Di Đà.
*
Ta hái mùa xuân thả trên sông
Mai kia ra biển với muôn trùng
Tịnh yên hóa hiện trời xanh biếc
Nghìn kiếp nào trôi suốt bổn tâm.

Lý Thừa Nghiệp