Tuesday, April 7, 2020

NHƯ HOA ĐỐM


Người như sương sớm như hoa đốm
Vẽ vòng biến dị những sinh ly
Cùng tử ngồi xem cơn mưa sớm
Hốt giác hốt mê đến dị kỳ.
*
Mình về mở cửa phù sinh đó
Hớp chén mù sương chén tử sinh
Con trăng còn đó mùa son đỏ
Bụi cát nhìn nhau bỗng cựa mình.
*
Thì cứ rót từng đường xanh ngọc bích
Bởi tâm người nguyên vẹn tự muôn niên
Hồn nhiên sóng bủa duyên tan hợp
Rừng núi xanh lên nghĩa thượng thiền.
*
Lô nhô vạn pháp hề! vô ngã
Tiếng hống nghe vang cả núi rừng
Người vẫn cùng mây trôi vô hạn
Cớ gì cùng tử đứng bâng khuâng.

Lý Thừa Nghiệp



VỀ NGHE BÁT NHÃ CA


Đánh tiếng chuông rung vạn sát na
Trà thơm ngan ngát chén sơn hà
Trang kinh ai thắp vầng trăng đó
Lão tướng về nghe bát nhã ca.
*
Hoàng hạc còn bay, hoàng hạc bay
Ngàn thu lau sậy gác ngang mày
Lũ lượt bè trôi vô biên xứ
Hạt lệ còn nồng, hạt lệ cay.
*
Về đâu, về đâu cơn mưa mau
Trùng dương đương rót tiếng dương cầm
Người về thắp nến cùng dâu bể
Chợt thấy ba đời, bọt nước xao.
*
Sắc vàng óng ánh áo phương đông
Soãi cánh bay lên những cánh rừng
Hòa âm cùng gió cùng mưa nắng
Vạn pháp rơi vèo, tự tánh không.

Lý Thừa Nghiệp




TRÔI VỀ BIỂN



Dạo vòng quanh ba ngàn thế giới
Về lo vo gạo nấu cơm chiều
Lưng đồi vời vợi tiếng chim kêu
Linh Thứu Sơn sá gì mưa hay nắng.
*
Buông gánh sơn hà lòng thanh thản
Đêm về trăng sáng uống trà chơi
Nghe sóng lao xao cả biển trời
Pháp giới hà sa mênh mông Phật.
*
Vuốt mặt mà xem còn hay mất
Gió chở mây về trôi thênh thang
Giả dại qua sông nắng sắp tàn
Nhìn nhau muôn tượng dường xao xuyến.
*
Một mai đồi núi trôi về biển
Ta tiễn ta về buổi trắng tay
Trăng nước lung linh tùy xứ hiện
Chớp mắt mà xem hoàng hạc bay.

Lý Thừa Nghiệp



VÀNG ĐÁ BỒI HỒI




Lục căn ngó thấy lục trần
Đầu hai thứ tóc bần thần làm sao
Thiên Kinh chử nghĩa rạt rào
Lên đồi ngả nón đứng chào rừng thông
Xanh mênh mông, xanh mênh mông
Thấy bao nhiêu lá rơi trong nắng chiều.
*
Nghiêng vai gánh một gánh liều
Bỏ rơi thân phận làm tiều phu chơi
Cuốc lên đất đá bồi hồi
Cuốc lên vàng đá ngôn lời thậm thâm
Hứng đầy một trận mưa râm
Thơ ta sẽ rót muôn năm đó người.

Lý Thừa Nghiệp

SỪNG SỮNG NÚI



Sừng sững bổn tâm, sừng sững núi
Mây xanh ngăn ngắt rừng bạt ngàn
Trái tim thiên địa còn tươi rói
Tiếng hống vang rền Kinh Kim Cang.
*
Con chim vỗ cánh bay ngàn dặm
Bốn biển đong đầy những hạt mưa
Chớp mắt mà xem hề! kim cổ
Cánh cò vi vút tiếng chèo khua.
*
Trăng vẫn tròn lên, trăng vẫn mật
Ngày ta cởi áo bỏ lên ngàn
Trừng con mắt ngó trần sa hoặc
Đất vẫn đầm đìa bụi hổn mang.
*
Sừng sững chơn tâm, sừng sững núi
Người về dệt lại áo hoàng hoa
Bình minh thong thả châm trà mới
Thả khói trôi đầy cả biển xa.
 
Lý Thừa Nghiệp


Sunday, November 3, 2019

MỘT NẮM SẮC KHÔNG



















Hốt lên một mắm đất mềm
Thấy người thiên cổ bên thềm gió rong
Hốt lên một mắm sắc không
Linh minh nhân ảnh bụi đong đêm ngày
Miên trường từng cuộc tỉnh say
Từng hơi thở nhẹ rót ngoài hiên mây.

CON TRÂU

Con trâu lội đã vô bờ
Hàng hàng lau sậy đương chờ nước lên
Chim trời cá nước mông mênh
Tiều phu ngẫu hứng về bên cánh đồng
Cây bần cây ổi trổ bông
Con trâu đứng ngó chín dòng phù sa.

Lý Thừa Nghiệp



Saturday, October 26, 2019

MẤY HÀNG NGHIÊNG

















Thơ tôi viết mấy hàng nghiêng
Dăm hàng tịch mịch giữa miền hư không
Bồng bềnh nắng ở trên sông
Sông trôi về biển bỏ dòng nắng tan
Lệ tôi rớt xuống hai hàng
Mang theo dục vọng chảy tràn sắc thân.
*
Thơ tôi vẽ ngọn phong thần
Theo người lên núi tìm vầng trăng xưa
Khi về trời tạnh cơn mưa
Vườn tôi đất cát vắng thưa tiếng người
Đứng ngồi bóng tạc mồ côi
Ngó quanh quất thấy hình tôi nhạt dần.

Lý Thừa Nghiệp




KHÚC BI HOA















Thì cứ rót vòng quanh màu trà đậm

Chuyện muôn đời tiếng sấm nổ bâng quơ
Em có thấy đất trời kia thăm thẳm
Giữa đôi bờ nhật nguyệt cháy vu vơ.
*
Cây phượng vĩ già nua màu son nhạt
Người qua sông mưa nắng cũng qua sông
Trời hôm đó đỏ một màu nắng lạ
Những con chim không hót buổi theo chồng.
*
Cứ thong thả mình về chơi Đà lạt
Bốn mùa mây trắng hồ xuân hương
Mình sẽ lên đồi nghe gió hát
Cười với ngàn thông một điệu buồn.
*
Bảo lộc Bảo lộc đường lên dốc
Đổ xuống đồi xanh những liếp trà
Mang mang phiêu hốt mưa ngang dọc
Nghe rền trong đá khúc bi hoa.

Lý Thừa Nghiệp



Friday, October 25, 2019

DƯƠNG CẦM



























Nghe rơi từng tiếng dương cầm
Tiếng vang thảng thốt, tiếng ngầm xót xa
Âm thầm theo tiếng mưa qua
Chuyến xe độc mã bụi pha đầm đìa
Trôi đi từ buổi chia lìa
Con trăng đã khuyết nẻo về mù sương.
*
Này tâm cảnh này đồi nương
Ngàn thu lá rụng về phương trời nào
Có rơi về cõi chiêm bao
Tôi gieo một niệm rơi vào biển xưa
Mơ màng từng tiếng sóng đưa
Bốn phương dấy động cơn mưa dương cầm.

Lý Thừa Nghiệp



BẠN LỮ



















Này bạn lữ, con đường xa trước mặt
Những hàng cây chong mắt ngó liên hồi
Lòng hỏi dạ man man điều oan khuất
Người đưa người, lầm lủi đơn côi.
*
Bạn lữ hề! trăng chưa sáng
Chén trà lãng đãng những màn sương
Lên đồi đón gió reo ngàn dặm
Tấm áo tỳ kheo bay cuối đường.
*
Bạt ngàn hoa dại miền biên địa
Sư ngồi thuyết pháp buổi tà dương
Xôn xao lưng núi mây huyền nghĩa
Lệ bỗng rơi theo những suối nguồn.
*
Thuyền nan từng chiếc trôi phiêu bạt
Bạn lữ chiều nay như  lá vàng
Bỗng dưng gieo xuống, rơi an lạc
Phút chốc phàm phu chứng niết bàn.
*
Sáng nay bạn lữ nghe chim hót
Ta bước lên đồi hong nắng chơi
Rừng cây một sớm tràn hương mật
Sinh tử chừng như cũng thảnh thơi.

Lý Thừa Nghiệp